DNC - Chạm Sách, Khởi Nguồn Tri Thức 2026 | Có Một “ Bút Sen Xanh” Nở Giữa Lòng Tuổi Trẻ

Chuyên mục: Tin tức & Sự kiện - 18/06/2026

DNC – CHẠM SÁCH, KHỞI NGUỒN TRI THỨC 2026 – GIẢI KHUYẾN KHÍCH

Thí sinh: Huỳnh Khải - DH23QTK03

Chủ đề: TỰ HÀO QUÊ HƯƠNG ĐẤT NƯỚC

CẢM NHẬN VỀ SÁCH "BÚP SEN XANH" - TÁC GIẢ: SƠN TÙNG

Chú thích ảnh: Cảm hứng học tập và lòng tự hào dân tộc bắt nguồn từ những trang sách về Bác tại Thư viện DNC.

Em viết những dòng này vào một chiều tháng Tư nắng vàng hanh hao, khi những lá cờ đỏ sao vàng bắt đầu tung bay rực rỡ trên khắp các ô cửa sổ, báo hiệu ngày kỷ niệm non sông liền một dải 30/04/2026 đang đến gần. Trong cái không khí vừa hào hùng vừa bình yên của dấu mốc 51 năm thống nhất, em tìm thấy mình ngồi lặng yên bên góc cửa sổ nhỏ, tay lật mở những trang giấy đã hơi sờn của cuốn "Búp sen xanh" từ nhà văn Sơn Tùng. Thú thật, đây không phải lần đầu em đọc tác phẩm này, nhưng giữa những ngày tháng Tư lịch sử, mùi giấy cũ quyện cùng những câu chữ giàu hơi thở thời đại lại khiến cảm xúc trong em vẹn nguyên, thổn thức như một lần đầu gặp gỡ.

Có lẽ với nhiều người, viết về Bác là một điều gì đó rất lớn lao, thiêng liêng và đôi khi khó chạm tới bởi tầm vóc vĩ đại của Người. Nhưng với "Búp sen xanh", nhà văn Sơn Tùng đã dẫn em về với một góc nhìn khác, vừa đời thường, vừa gần gũi nhưng cũng đầy trăn trở về một thời niên thiếu gian truân. Em đã thực sự thắt lòng khi đọc đến đoạn mẹ của Bác, bà Hoàng Thị Loan, trút hơi thở cuối cùng trong cảnh nghèo khó tại kinh thành Huế, giữa lúc người chồng đang ở xa và đứa con nhỏ dại vắng hơi ấm mẹ. Hình ảnh cậu bé Nguyễn Sinh Cung gầy gò với đôi mắt sáng nhưng u buồn, lặng lẽ gánh chịu những mất mát đầu đời giữa kinh thành hoa lệ mà lạnh lẽo đã khiến em nhận ra một điều sâu sắc. Vĩ nhân không sinh ra từ hào quang có sẵn, mà họ bước ra từ bão giông, được tôi luyện qua những nỗi đau xé lòng của cá nhân hòa quyện trong nỗi đau chung của cả dân tộc lầm than.

Càng đắm mình vào từng trang sách, em càng bị cuốn vào cái "tình" đậm đà của người dân xứ Nghệ. Những câu hò ví dặm ven sông Lam cùng những bài học đạo lý từ cụ Phó bảng sắc sảo mà ấm áp đã nuôi dưỡng nên một tâm hồn lớn, một bản sắc không bao giờ hòa tan. Em tự hỏi điều gì đã khiến một chàng thanh niên ở tuổi đôi mươi, vốn dĩ có thể chọn cho mình một con đường quan lộ bình yên nhờ học vấn và nền tảng gia đình, lại quyết định rời bến Nhà Rồng với đôi bàn tay trắng cùng một ý chí sắt đá? Câu trả lời không nằm ở đâu xa, nó nằm ở chính lòng yêu nước được chắt chiu từ những tiếng khóc than của đồng bào mà Người đã tận mắt chứng kiến dọc chiều dài đất nước. "Búp sen xanh" không chỉ kể về một cuộc đời, mà còn khắc họa tỉ mỉ quá trình một lý tưởng vĩ đại được hình thành từ những trải nghiệm đau thương nhất, một lý tưởng mà đến tận hôm nay, khi chúng ta đang sống trong kỷ nguyên số của năm 2026, vẫn là ngọn đuốc soi đường rực sáng cho thế hệ trẻ.

Nhìn ra ngoài kia, khi đất nước đang chuyển mình mạnh mẽ với những tòa nhà cao tầng và nhịp sống hối hả sau hơn nửa thế kỷ thống nhất, em thầm cảm ơn những trang sách này đã giữ cho em một nhịp lặng để suy ngẫm. Chúng nhắc em rằng mỗi phút giây hòa bình, mỗi cơ hội học tập em đang có không phải là lẽ đương nhiên, mà là kết quả của những lựa chọn nghiệt ngã và những hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ đi trước. Đọc sách về Bác, em không chỉ thấy lại một pho lịch sử sống động mà còn thấy được trách nhiệm đang đè nặng trên vai chính mình. Nếu Bác ngày xưa dùng tri thức để tìm đường cứu nước trong cảnh lầm than, thì tuổi trẻ hôm nay phải dùng tri thức làm vũ khí sắc bén nhất để dựng xây, sáng tạo và bảo vệ vị thế Việt Nam rạng rỡ hơn trên bản đồ thế giới.

Tác phẩm "Búp sen xanh" đối với em giống như một nốt trầm sâu lắng nhưng đầy sức mạnh giữa bản nhạc rộn ràng của cuộc sống hiện đại. Cuốn sách không chỉ dạy em biết trân trọng văn hóa nguồn cội qua từng chi tiết về phong tục, tập quán, mà còn dạy em biết yêu tiếng nói quê hương và hơn hết là biết sống có khát vọng cống hiến. Em tin rằng mỗi cuốn sách chúng ta chọn đọc hôm nay không chỉ để bồi đắp vốn kiến thức hạn hẹp, mà còn là hành trình tìm thấy một phần "sen" thanh khiết, bản lĩnh trong chính tâm hồn mình. Để dù giữa dòng đời có xô bồ, áp lực đến đâu, em vẫn đủ tĩnh tại để giữ vững niềm tự hào và bản sắc dân tộc Việt Nam trong từng hành động nhỏ nhất.

Gấp lại trang sách cuối cùng khi nắng chiều đã nhạt, em nghe thấy tiếng trống trường vang lên từ phía xa, tiếng phố thị bắt đầu lên đèn và cả tiếng trái tim mình đang đập nhanh hơn một chút vì niềm tự hào trào dâng. Cảm ơn "Búp sen xanh", cảm ơn một cuộc đời vĩ đại đã cho em một điểm tựa tinh thần vững chãi để tự tin bước vào tương lai, nơi mà mỗi người trẻ chúng ta sẽ là người viết tiếp những trang sử hào hùng của dân tộc bằng trí tuệ và tình yêu.

Cuối cùng, em xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất tới nhà văn Sơn Tùng, người đã dành cả tâm huyết để tái hiện lại một thời thanh xuân vĩ đại của Bác, giúp thế hệ trẻ chúng em hiểu thêm về giá trị của hai chữ "Độc lập".

Em cũng xin gửi lời cảm ơn chân thành đến Ban Tổ chức cuộc thi cùng Thư viện DNC đã tạo ra một không gian tri thức đầy ý nghĩa, khơi dậy lòng tự hào dân tộc và tình yêu dành cho những trang sách giữa nhịp sống hiện đại. Đặc biệt, em xin cảm ơn Ban Giám khảo đã dành thời gian quý báu để đọc và lắng nghe những tâm tình nhỏ bé nhưng đầy chân thành này của em.

Kính chúc Ban Tổ chức sức khỏe và chúc cuộc thi diễn ra thành công tốt đẹp!