
DNC – CHẠM SÁCH, KHỞI NGUỒN TRI THỨC 2026 – GIẢI BA
Thí sinh: Võ Minh Thư - DH23RHM01
Chủ đề: Khi tôi "chạm" vào tri thức
CẢM NHẬN VỀ SÁCH "NGHĨ ĐƠN GIẢN, SỐNG ĐƠN THUẦN" - TÁC GIẢ: TOLLY BURKAN
Ai rồi cũng phải đi qua những ngày giông bão của cuộc đời, những ngày mà ta cứ bước mãi, tìm mãi, nhưng trước mắt vẫn chỉ là một khoảng mờ mịt không lối ra. Tôi cũng đã từng như thế, từng lạc giữa chính con đường mà mình lựa chọn.
Nhưng có lẽ, trong những lúc ta tưởng như cô đơn nhất, cuộc sống lại âm thầm sắp đặt một điều gì đó. Với tôi, đó là một sự gặp gỡ rất tình cờ. Một người chị khóa trên mà tôi chưa từng quen biết đã dừng lại đọc bài viết của tôi trên confession. Chỉ vậy thôi, nhưng đủ để chị tìm đến lắng nghe, nhẹ nhàng hỏi han, rồi kiên nhẫn ngồi lại cùng tôi trong những khoảng lặng mà chính tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu. Và chị trao cho tôi một quyển sách với hy vọng giúp được tôi phần nào, đó là lần đầu tiên tôi chạm vào nó — thứ mà tôi đã nghĩ là cánh cổng mới của chính mình — "Nghĩ đơn giản, sống đơn thuần".
Thú thật, tôi không phải là người có thói quen đọc sách. Nhưng vào những ngày u ám nhất của tuổi trẻ, quyển sách ấy lại đến như một điều rất đúng lúc, không ồn ào, không hoa mỹ, không phải là "top 1" rầm rộ mà ai cũng nhắc đến. Nó giản dị, nhẹ nhàng, nhưng lại chạm rất sâu, rất thực tế. Không dạy đời, không áp đặt, chỉ là những điều rất đời thường, nhưng lại đủ để tôi nhìn lại chính mình. Nó không cho tôi một lối đi sẵn, nhưng lại chỉ cho tôi cách để tự tìm ra lối đi đó. Những việc nên làm, những lẽ sống đúng đắn, những điều nên buông, những mục tiêu nên hướng tới — tất cả dần hiện ra rõ ràng hơn.
"Nghĩ đơn giản, sống đơn thuần" không phải là một cuốn sách hướng dẫn ta phải trở thành ai, mà chỉ nhẹ nhàng nhắc ta quay về với chính mình. Cuốn sách nói nhiều về việc buông bớt những suy nghĩ rối rắm, những kỳ vọng không cần thiết và cả những điều ta cố níu giữ dù biết không còn phù hợp. Khi ta thôi phức tạp hóa mọi thứ, cuộc sống tự nhiên sẽ trở nên dễ thở hơn. Đó là khi ta học cách hài lòng với những điều giản dị, biết đủ với những gì mình đang có và bình tĩnh trước những điều không như ý. Không phải là sống hời hợt hay bỏ mặc mọi thứ, mà là sống có chọn lọc — giữ lại điều xứng đáng, buông đi điều khiến lòng nặng nề. Và khi lòng mình nhẹ đi, ta mới đủ khoảng trống để hiểu mình, để kiên định hơn với con đường đã chọn và để bước tiếp một cách an yên hơn.
Tôi dần hiểu ra rằng: sống không phải là tồn tại qua ngày, mà là sống sao cho "đáng chữ sống". Có những lúc, ta cứ nghĩ phải có ai đó kéo mình ra khỏi bóng tối. Nhưng thật ra, người có thể làm điều đó chỉ có chính mình. Quyển sách không thay đổi tôi. Nó chỉ giống như một ánh đèn nhỏ, soi cho tôi thấy con đường. Còn việc bước đi hay đứng lại là lựa chọn của chính tôi. Khi tôi khép lại trang sách cuối cùng, cũng là lúc tôi tự khép lại một phần những ngày tháng u tối của mình. Không phải vì mọi thứ bỗng nhiên trở nên tốt đẹp, mà vì tôi đã đủ can đảm để bước tiếp dù con đường phía trước vẫn còn nhiều điều chưa rõ.
Tôi bắt đầu thay đổi từ những điều rất nhỏ. Tôi học cách sắp xếp lại thời gian của mình, tập trung hơn vào việc học, biết đặt mục tiêu rõ ràng thay vì để mọi thứ trôi qua một cách hoang phí. Tôi không còn cố gắng chạy theo những vô định, mà chọn giữ lại những điều khiến bản thân bình yên. Tôi cũng học cách lắng nghe chính mình nhiều hơn — biết khi nào cần cố gắng, khi nào nên nghỉ ngơi. Từng chút một, tôi nhận ra mình không còn chông chênh như trước nữa. Không phải vì cuộc sống dễ dàng hơn, mà vì tôi đã vững vàng hơn.
"Khi ánh sáng chiếu rọi tâm hồn, ta đã lại được sống, sống với chính con người ta".
Nhìn lại, tôi biết ơn rất nhiều. Biết ơn hành trình của chính mình dù không hoàn hảo, nhưng là thật. Biết ơn "chị" — người đã lắng nghe tôi, một người xa lạ mà không cần lý do. Biết ơn nhà trường - thư viện nơi đã trao cho tôi cơ hội được viết ra những tâm tư mà trước đây tôi chỉ giữ cho riêng mình. Có lẽ, ai trong chúng ta cũng sẽ có lúc lạc lối. Nhưng chỉ cần còn đủ dũng khí, thì sớm muộn gì ta cũng sẽ tìm được đường ra hoặc tự mình tạo ra con đường ấy. Trân trọng tất cả. Và mong rằng, mỗi người đều sẽ tìm được "ánh sáng" của riêng mình, theo một cách rất riêng.